bị em ghệ đá ngay trước khi cưới, đầu tôi trắng xóa. tôi ngồi co ro ở quầy combini, mắt đỏ hoe.
chị ebisaki – cấp trên part-time, chị đại, luôn cười toe, nhưng ngực thì căng phồng, mông thì tròn – vỗ vai tôi:
“thằng ngu, khóc gì. chị đưa đi uống.”
một ly, hai ly… rồi chị kéo tôi vào motel gần đó.
cửa vừa đóng, chị đè tôi xuống, hôn nghệ nghiến:
“đừng nghĩ đến con đó nữa… đêm nay chỉ có chị.”
chị cởi áo, ngực d-cup bật ra, nút hồng cứng. chị ngồi lên mặt tôi, bướm ướt át, rên “bú đi em…”.
tôi đâm vào, chị siết chặt, rên tên tôi:
“tốt hơn con kia rồi đấy… bắn vào chị đi…”
từ đó, mỗi ca đêm:
- kho hàng – chị quỳ, thổi kèn, nuốt sữa đặc.
- sau giờ đóng cửa – chị cưỡi tôi, ngực rung, bắn đầy bướm.
- tin nhắn 2h sáng: “chị thèm… qua nhà chị đi.”
tôi quên hẳn người cũ. chỉ còn chị ebisaki, người đã chữa lành tôi bằng cơ thể.
giờ tôi không còn là thằng bị đá. tôi là đàn ông của chị. và tôi… không muốn dừng. 🖤💦